English|Vietnamese

 

Ngày 20 tháng Mười năm 1973 | Tối thứ Bảy

Về Việc Làm Những Chuyện Không Nên Làm   

Hòa Thượng Tuyên Hóa  

 

Hai mươi hai năm về trước [Ghi chú của ban biên tập: bài giảng này là vào năm 1973], khi tôi còn ở Hồng Kông, lúc đó có một địa điểm tên là núi Đạo Phong. Ở đó có một mục sư Tin Lành tên là Ái, tôi không nhớ là ông đến từ đâu. Chồ đó chuyên môn làm cho các nhà sư hoàn tục trở lại đời sống tại gia. Ông mục sư đó dụ dỗ họ bằng tìền và sắc dục. Một khi một tăng sĩ đến đây là cứ ở mãi hoài, Vị sư đó bị trôi dạt, vướng mắc, quên quay về, trở nên hoang dại và cuối cùng đánh mất mình. Thế nào là trôi dạt, vướng mắc, quên trở về, thành hoang dại và đánh mất mình?

Trôi theo dòng quên về là trôi dạt,

Ngược dòng quên về chính là vướng mắc.

Theo thú vui không chán là hoang dại,

Vui rượu không chán là đánh mất mình. (1)

Bài trên đây nói lên những khuyết điểm và lỗi lầm cũa một số hoàng đế trong lịch sử. Cho nên vào lúc đó các nhà sư "hoàng đế" đến đó, trôi dạt, vướng mắc, trở thành hoang dại, quên trở về và cuối cùng bị lạc mất. Sự việc diễn ra như thế nào. Trước hết chỗ đó cung cấp cho họ tiền, thứ nhì là cung cấp phụ nữ. Tôi cũng đã đến nơi đó để xem nơi này ra sao. [Ghi chú của ban biên tập: Chỗ này được thành lập vào lúc có rất nhiều tu sĩ Phật Giáo đến từ Trung Hoa trong thập niên 1940. Có rât nhiều chư tăng ni đến Hồng Kông mà không có chổ ở và các phương tiện giúp đỡ]. Nhưng một khi tôi đến đó và nhìn quanh, tôi thấy chỗ này không hợp với tôi.

Thay vào đó, tôi đã tranh luận với mục sư Ái. Tôi nói với ông, "Những gì ông đang làm ở đây là ngược lại với ý muốn của Chúa Jê-Su. Ông không phải môn đồ của Chúa và ông cũng không đủ tư cách là người của Chúa. Chúa Jê-Su thì giúp người ta thành tựu và không phá hoại người khác. Nhưng ông thì lại phá hoại người khác và không giúp họ thành tựu. Ông khiến các nhà sư đã thọ giới không còn là nhà sư nữa. Ông phá hoại nếp sống thanh tịnh của họ."

Tôi còn nói nhiều hơn nữa: "Tôi cũng không phải là người Phật tử. Nếu tôi là Phật tử, tôi sẽ từ bi như Đức Phật và sẽ độ cho ông. Điều không may là tôi không thể cứu độ cho ông được, tôi không đủ sức để cứu ông, và vì vậy tôi không phải là người Phật tử."

Ông mục sư chỉ có cách mở to mắt nhìn vào tôi, ông không còn điều chi để nói cả. Sau đó ông hỏi tôi có thể chụp hình chung với ông, nhưng tôi đáp: "Chúng ta không nên chụp hình,  Bất cứ tấm hình nào của những cặn bả Thiên Chúa Giáo như ông và cặn bả Phật Giáo như tôi chỉ làm giảm đi giá trị của đạo Chúa và đạo Phật." Cuối cùng thì chúng tôi không có chụp hình. Đây là nghiên cứu về một vấn đề không nên nghiên cứu.

 

Timely Teachings, trang 65.

 

 

Ghi chú:

 

(1) Đây là bài trong Sách Mạnh Tử phần Lương Huệ Vương, phần hạ. 《孟子·梁惠王下》. Nguyên văn:

从流下而忘返谓之流,

从流上而忘返谓之连,

从兽无厌谓之茺,

乐酒无厌谓之亡.

 

Tòng lưu hạ nhi vong phản vị chi lưu,
Tòng lưu thượng nhi vong phản vị chi liên,
Tòng thú vô yếm vị chi sung,
Lạc tửu vô yếm vị chi vong.

 

Sách Mạnh Tử gồm 7 thiên, chia làm 2 phần: Mạnh Tử thượng và Mạnh Tử hạ. Mạnh Tử thượng gồm 3 thiên: Lương Huệ Vương (thượng - hạ); Công Tôn Sửu (thượng - hạ); Đằng Văn Công (thượng - hạ). Mạnh Tử hạ gồm 4 thiên: Ly Lâu (thượng -hạ); Vạn Chương (thượng - hạ); Cáo tử (thượng - hạ); Tận tâm (thượng - hạ).