Chinese and English | Vietnamese

宣化老和尚 The Venerable Master Hsuan Hua

Pháp Vũ Tâm Đăng Chiếu Cổ Kim

法雨心燈照古今

Mưa Pháp Đèn Tâm Chiếu Cổ Kim

(phần 29)

Bài nói chuyện của Hòa Thượng Tuyên Hóa vào tháng 12, 1974 tại tại Sài Gòn, Việt Nam nhân chuyến viếng thăm châu Á từ mùa đông 1974 đến mùa xuân 1975

Trích dịch từ Nguyệt San Vajra Bodhi Sea, số tháng 11, 2007, trang 20-23.

 

(Sa Di Ni Cận Kinh dịch sang Anh ngữ)

Hoằng Pháp Tại Việt Nam

Đức Phật dùng tâm từ bi nhiếp phục

 

Nói về việc xuất gia, một vài người có thể nói, “Nếu tất cả mọi người đều xuất gia, thì mọi việc trong xã hội sẽ ngừng lại và nhân loại sẽ không còn tồn tại!”. Không cần phải lo về vấn đề này vì không phải tất cả mọi người đều tiến tới một cuộc sống tu viện. Ở Thái Lan, Miến Điện, và Tích Lan, mọi người được ủng hộ xuất gia, nhưng số lượng người thường vẫn nhiều hơn số tu sĩ. Những tu sĩ là một phần của Tam Bảo. Vì sao họ được gọi là Tam Bảo? Đó là vì họ là những người rất tôn quý – Phật, Pháp, và Tăng tất cả đều rất tôn quý. Vì sao? Đó là bởi vì có rất ít tu sĩ. Nếu tất cả mọi người đều xuất gia, Tăng sẽ không còn là Bảo nữa. Họ sẽ bị xem là phổ thông như đất sỏi, và điều này không tôn quý chút nào. Ví dụ như kim cương được xem là quý giá nhất thế giới bởi vì chúng hiếm có. Vàng cũng vậy. Độ hiếm của chúng làm gia tăng giá trị tiền tệ của chúng. Chính vì vậy, không phải tất cả mọi người sẽ xuất gia. Vì sao ư? Quý vị thấy đó, thế giới lộng lẫy này rất tuyệt vời và tràn đầy niềm vui. Mọi người nhảy disco trên sàn với một niềm vui rất lớn và ăn uống ở nhà hàng với một vẻ rất thích thú. Làm sao mà họ có thể buông bỏ đàn ông, phụ nữ, và những khoái cảm trên thế giới này? Đó là điều không thể làm được khi yêu cầu tất cả mọi người xuất gia.

Lấy thầy Hằng Cụ làm ví dụ: thầy Hằng Cụ không dám nói rõ lý do thầy xuất gia. Bây giờ, tôi sẽ nói cho quý vị biết vì sao thầy xuất gia. Lý do thầy xuất gia là vì thầy không còn chỗ nào để trốn khỏi bạn gái của thầy. Dù cho thầy đi đâu, cô ấy đều theo sau. Cô ấy thậm chí còn theo thầy đến chùa và xin được làm Sư Ni. Vì sao? Cô ấy không thể rời bỏ bạn trai của cô ấy được. Để tôi kể cho quý vị, ngay trước khi thầy Hằng Cụ xuất gia, bạn gái thầy đã theo đuổi thầy. Cô ấy có một chiếc xe mà cô ngủ trong xe đó mỗi tối. Bạn gái của thầy ấy có thần thông rất lớn. Bất cứ nơi nào thầy lui tới, cô ấy đều biết và đuổi theo thầy cho đến khi thầy không còn chỗ nào để đi tới trừ ngôi chùa. Cô ấy cũng đến chùa luôn. Anh trai của cô gái này là một cảnh sát, người này thường gọi điện cho em gái để thông báo về địa điểm của thầy Hằng Cụ. Cô ấy sau đó sẽ bám theo rất gắt gao. Lúc đó chúng tôi vừa mới dọn đến chùa Kim Sơn Thánh Tự.

Vì sao thầy Hằng Cụ lại không muốn giữ mối quan hệ với cô ấy? Thầy không thể chịu được thói quen hút thuốc, uống rượu và cái mùi của những thói xấu này. Thầy đến chùa và bày tỏ ý nguyện muốn được xuất gia. Thầy sống trong chùa từ đó. Bạn gái thầy nói với tôi là cô muốn được quy y tam bảo và cô đã quy y. Sau khi quy y, cô ấy muốn nhiều hơn vì cô ấy vẫn theo đuổi mục đính của cô. Cô ấy nói với tôi, “Thưa Hòa Thượng, con không còn nơi nào để sống. Và vì không ai ở dưới gầm cầu thang, con có thể sống ở chỗ đó được không? Ngài có thể từ bi và cho phép con ở lại đây cho thuận tiện được không?” cô ấy hỏi. Vì không có ai sống ở chỗ đó và chỗ đó có vừa đủ chỗ cho một người, tôi đáp lại, “Được rồi! Con có thể đến đây và ở lại!”

Lúc ban đầu, cô ấy nói cô ấy sẽ không dọn vào ngay, đến năm hoặc sáu ngày sau cô mới dọn vào. Bất ngờ thay, cô ấy dọn vào ngay đêm hôm đó. Không một ai biết từ khi nào cô ấy đã lẻn vào Chùa Kim Sơn Thánh Tự và ở đó. Cô ấy ở dưới gầm cầu thang và không chịu đi ra. Tôi ở tầng ba trong khi mọi người đều ở tầng hai. Cô ấy ở dưới gầm cầu thang của tầng một. Đêm đó vào khoảng 2 giờ sáng, tôi cảm nhận thấy có điều gì đó không ổn. Tôi hét to cho những người ở tầng dưới, “Mọi người ở tầng hai, nhanh lên và đi xuống tầng dưới. Có một con quái vật ở dưới đó. Có gì đó kỳ lạ đang diễn ra. Có hỏa hoạn!!!” Mọi người đều đang ngủ và thậm chí không mở mắt nổi. Họ nhanh chóng chạy xuống tầng dưới và thấy rằng nguyên cả tầng một tràn đầy khói. Có rất nhiều tấm gỗ được cất giữ dưới đó. Nếu những tấm gỗ này bắt lửa thì mười ngàn xe cứu hỏa sẽ không thể dập tắt đám cháy này vì toàn bộ tầng một chất đầy những tấm gỗ đó.

Khi thầy Hằng Cụ xuống tầng dưới để kiểm tra, thầy đã không thể nhìn thấy gì vì có quá nhiều khói, thầy phải dùng tay tìm lối đi cho đến khi thấy được ánh sáng. Thầy mở cửa và tìm thấy nguồn gốc hỏa hoạn. Cô bạn gái của thầy vẫn còn đang ngủ và ngáy. Thầy Hằng Cụ hét lớn, “Nhanh lên, dậy ngay! Dậy ngay! Cô sắp bị chết cháy đó!” Ngọn lửa đã lan tới rất gần đầu cô ấy. Mọi người dời chuyển những hòn than đang cháy xuống đất nơi không có những tấm ván gỗ. Không dập tắt lửa, thầy Hằng Cụ chạy xuống dưới cầu thang để đánh thức cô ấy vì cô vẫn đang ngủ. Vì sao cô vẫn ngủ? Cô đã hút thuốc trong lúc say và điếu thuốc đã làm tấm mền phủ nệm bắt lửa. Cô không biết tấm mền phủ nệm bắt lửa và tầng một tràn ngập khói! Cô không biết gì cả! Lúc tôi từ tầng ba đi xuống, tôi thấy rằng ngọn lửa vẫn đang cháy mạnh. Tôi nói rằng, “Hãy dùng nước dập lửa nhanh lên!” Mọi người liền ngay lập tức nhận ra điều gì đang xảy ra và liền dập lửa. Một tháng sau khi hỏa hoạn được dập tắt, tòa nhà đó vẫn còn ám mùi khói. Quả là một luồng khói rất mạnh! Đây là câu chuyện của thầy Hằng Cụ. Thầy không còn nơi nào khác để chạy đến nên đến chùa xuất gia. Thầy quá xấu hổ vì việc này nên không dám nói rõ.. Bây giờ, tôi đã tiết lộ câu chuyện của thầy.

 

Thầy Hằng Cụ, Hòa Thượng Tuyên Hóa và Thầy Hằng Do (mùa đông năm 1974 lúc đang hoằng pháp ở châu Á)

Hỏi: Vì chúng con trong quá khứ từng là quân nhân, từ tận đáy lòng, chúng con đều mong muốn không có chiến tranh. Chúng con phản đối việc giết người vì việc giết lẫn nhau đó thật tàn nhẫn. Đối mặt với chiến tranh hiện nay cũng rất tàn khốc. Làm thế nào mà chúng con có thể thuyết phục những người đó? Ví dụ như chúng con vì mục đích tự vệ, không cho kẻ địch đến xâm lược, chúng con phải đứng dậy và kháng cự. Và từ đó, chiến tranh nổ ra. Theo chúng ta thấy, hành vi chiến tranh rất đẫm máu và rất tàn bạo! Làm thế nào chúng ta có thể giải quyết vấn đề này? Từ căn bản, việc giết người là một tội ác. Dù vậy, trong những tình huống mâu thuẫn, nếu chúng con không tự đứng lên và kháng cự, là chúng con đầu hàng trước những kẻ xâm lược. Nhưng đầu hàng sẽ không làm thỏa mãn những tham vọng của họ. Trong tình huống khó xử này, chúng con nên dùng cách nào để tránh chiến tranh giữa loài người?

Hòa Thượng: Một mặt, chúng ta phải lo phòng ngự bảo vệ quốc gia. Mặt khác, chúng ta cần dừng việc giết hại. Đó là hai biện pháp. Trong bài “Văn Điếu Chiến Trường Xưa” có nói rất hay rằng, “Nên làm thế nào? Hãy phòng thủ bảo vệ chống lại những kẻ xâm lược trên biên giới của bốn hướng.” Điều gì nên làm? Quốc gia phải có trách nghiệm bảo vệ biên giới và ngăn chặn khỏi cuộc xâm lăng. Bên ngoài thì bảo vệ chống lại những kẻ xâm lăng từ bên ngoài, bên trong thì hạn chế hết sức việc sát sanh. Đây chính là những biện pháp. Luôn đề phòng trước những kẻ xâm lăng, nhưng không nên có ý niệm muốn hại người (1).

Hỏi: Là hạn chế tối thiểu việc giết hại …?

Hòa Thượng: Đúng.

Hỏi: Đối với ma, Đức Phật đã dùng phương pháp nào để đối phó với yêu ma?

Hòa Thượng: Ma đến hại Phật. Đức Phật dùng tâm từ bi nhiếp phục. Như khi Phật sau khi thành đạo, ma quỷ đến phá hoại Ngài. Ngài dùng từ bi tâm nhiếp phục chúng. Ngài nhập vào Từ Tâm Tam Muội.

Hỏi: Tam muội là gì?

Hòa Thượng: Định.

Hỏi: Có phải là Tam muội?

Hòa Thượng: Tam muội là tiếng Phạn.

Hỏi: Nói Tam muội, tức là đạt đến Định... Nếu không thể cảm hóa người đó được thì sao? Phải làm gì?

Hòa Thượng: Nếu không thể cảm hóa được người đó thì sẽ bị người đó cảm hóa. “Khi tánh trong Định, thì ma được điều phục, mọi ngày đều vui. Khi vọng niệm không khởi lên, mọi chốn đều bình an.” (2). Vì sao trong tự tánh lại có ma? Đó là lời vì tự tánh chưa có Định. Nếu tâm không tĩnh, thì tâm trôi nổi từ sáng đến tối giống như tâm cư sĩ họ Vương. Trong trường hợp đó, chắc chắn rằng những con ma không thể bị hàng phục. Những con ma sẽ xúi giục nghĩ về điều này điều kia. Tâm cần có định, thì sẽ không xảy ra những vấn đề như vậy. “Khi tánh trong Định, thì ma được điều phục, mọi ngày đều vui. Khi vọng niệm không khởi lên, mọi chốn đều bình an.” Vì sao đi đến chỗ nào cũng không thể cảm thấy bình an? Lý do là vì luôn khởi vọng niệm. Cái si tâm vọng tưởng, cái tâm điên cuồng dã tánh làm cho đi đến đâu cũng không thấy thoải mái, không được tự tại .

 


Ghi chú:

Nguyên văn Hoa ngữ:

(1) ,

Phòng nhân chi tâm bất khả vô,

Hại nhân chi tâm bất khả hữu.

 

Không thể không có tâm đề phòng kẻ khác,

Nhưng không thể có tâm hại người

 

(2) 朝朝,

處處

Tánh định ma phục triêu triêu nhạc,

Vọng niệm bất khởi xứ xứ an.

 

 

Hòa Thượng Tuyên Hóa cùng Thầy Hằng Cụ và Hằng Do viếng thăm Viện Hóa Đạo tại Sài Gòn (tháng 11 năm 1974)

 Sài Gòn, Việt Nam, tháng 11 năm 1974