English|Vietnamese

 

Tối thứ Hai, 15 tháng 10, 1973.

Về việc phân tích một tình thế tiến thoái lưỡng nan

Hòa Thượng Tuyên Hóa  

 

Hòa Thượng: Ông có hiểu không?

Đệ tử: Dạ không!

Hòa Thượng: Thế sao ông không lên tiếng?

Đệ tử: Vì con chờ sư phụ nói.

Hòa Thượng: Vì ông chờ tôi nói nên tôi mới đang hỏi ông đây. Những người khác không chờ tôi nói nên tôi không hỏi họ. À, ông đã kết hôn là vì ông muốn vậy. Không phải ông đã được toại nguyện rồi sao? Hãy nói tôi nghe!

Đệ tử: Con muốn kết hôn nhưng cũng muốn trở thành tu sĩ. Con không biết phải làm sao thưa sư phụ.

Hòa Thượng: Đó không phải là những gì ông mong ước, khao khát hay sao? Sao ông không làm điều mà ông muốn làm hơn đi? Ông muốn làm điều gì nhất? Trở thành tu sĩ phải không?

Đệ tử:
Con muốn thành Phật.

Hòa Thượng: Muốn thành Phật thì ông phải tinh tấn tu tập. Nếu ông không tu tập và cũng không thể bỏ vợ thì làm sao đức Phật có thể đáp ứng nguyện vọng của ông được? Hãy nói tôi nghe xem! A! Món cá trông thật ngon miệng, nhưng món chân gấu cũng rất ngon, vì thế ông cho vào miệng món cá và luôn cả món chân gấu nữa. Nhưng miệng ông không có rộng cho lắm, làm sao ông có thể nhét vào đó quá nhiều như vậy. Chân gấu và cá đều là những món ăn tuyệt hảo, nhưng lại không thể thưởng thức cùng lúc được. Ông muốn có vợ, và cũng muốn thành Phật. Nếu ước muốn có vợ của ông mạnh hơn mong muốn thành Phật thì ông có thể tự suy ra tại sao mình chưa thành Phật.

 

(Dịch từ sách "Timely Teachings" trang 21 )