English|Vietnamese

 

Trưa Chủ nhật, ngày 5 tháng 11 năm 1972

Về Vai Trò Của Người Cư Sĩ

Hòa Thượng Tuyên Hóa  

 

Các vị cư sĩ còn được gọi là những vị hộ pháp. Trách nhiệm của họ là bảo vệ và ủng hộ Tam Bảo, để thân cận và cúng dường Tam Bảo. Là những người hộ pháp thì không nên hủy báng Tam Bảo. Không thể đi đến Đạo Tràng và tìm lỗi với tất cả mọi thứ, gây ra rắc rối và lan truyền chuyện thị phi ở một nơi vốn không không có rắc rối và thị phi.

Một vài đệ tử tại gia của tôi thật ra hiểu biết rất ít về Phật giáo nhưng lại nhất định muốn chỉ đạo chư Tăng Ni bằng cách đề nghị cho các cư sĩ quán xuyến mọi việc của tu viện. Họ lý luận rằng tất cả các bài đăng trong nguyệt san của chúng ta phải do cư sĩ viết, còn những vị xuất gia thì không được phép. Tôi không hiểu ai đã dạy họ đạo lý này. Họ còn khăng khăng cho rằng tờ báo phải được phát miễn phí cho mọi người.

Nào, nếu quý vị là người sáng lập và tài trợ cho tờ báo thì quý vị có thể chọn bất kỳ nội dung nào mà mình thích. Nhưng thẳng thắn mà nói, quý vị đã không đóng được một đồng nào cho chi phí tờ báo, vậy thì quý vị có quyền gì để đề nghị phát miễn phí ? Quý vị không hiểu Phật pháp dù chỉ một chút ít, nhưng lại dựa vào sở thích riêng và chủ kiến của mình để trở thành người quản lý của tu viện và chỉ đạo các tăng sĩ. Thái độ đó khiến tôi rất không hài lòng.

Hai người đệ tử tại gia này yêu cầu một đệ tử khác sao chụp lại (copy) các bài giảng của tôi. Lúc đầu, họ đầu tư 20 đô la cho việc sao chụp lại thành nhiều bản. Sau đó họ quay lại tính tiền các đệ tử khác với giá 12 đô la cho một bản sao chụp, và khăng khăng rằng 12 đô này phải nộp cho họ, còn những người khác không được tham dự vào việc này. Hãy nghĩ xem: việc này có công bằng hay không? Họ nói rằng tờ báo nên được phát miễn phí, vậy mà họ lại tính tiền những bài sao chụp lại.

Hiện nay các bài thuyết pháp in trên các tờ sao chụp đó là do tôi giảng - do một tăng sĩ chứ không phải do các đệ tử tại gia. Nếu họ tính tiền các bài giảng của chính họ thì còn hợp lý, nhưng họ lại dùng 20 đô la để sao chụp bài giảng của người khác rồi lại bán lại với giá 12 đồng một bản, quả thật đây là một cuộc buôn bán khá thành công! Ngay chính tôi cũng chưa từng nghĩ tới cách kiếm lời tốt như vậy.

Tôi vốn không muốn nói đến chuyện này nhưng thấy những vị cư sĩ khác đang bị hai người này lung lạc, vì thế tôi không còn cách nào khác là phải đưa vấn đề này ra. Tất cả quý vị hãy nên suy ngẩm lại cách hành xử của họ. Họ  không sống ở vùng này và rất hiếm khi đến tu viện, nhưng khi đến thì lại chê trách đủ điều. Họ phàn nàn với những đệ tử khác, khiến những người đó bị lúng túng và không biết phải làm sao trả lời những câu hỏi của họ.

Tất cả quý vị hãy lưu ý: Tại những tu viện do tôi sáng lập, tôi không cho phép bất kỳ cư sĩ nào điều hành công việc của tu viện cả. Hai nhân vật kia tự tin muốn quản lý toàn bộ tu viện của chúng ta, nhưng tôi tin rằng nếu họ thực sự quản lý thì chỉ trong vòng một tháng thôi họ sẽ bị đè ngộp bởi trách nhiệm khiến họ phải cao chạy xa bay đến tận 108.000 dặm. Tại sao tôi nói như vậy? Tu viện này chỉ mới vừa được thành lập và chưa có một cơ sở vững chắc. Ba tháng trước, chúng ta đã mượn 1.400 đô. Tháng vừa rồi, chúng ta cùng nhau dành dụm và trả lại được 700 đô. Nếu hai người kia mà phụ trách thì họ sẽ lo đến điên đầu để cân bằng ngân sách tài khoản của tu viện, khiến họ tối sẽ không thể ngủ được đâu.

Vào thứ Sáu, ba đệ tử tu sĩ của tôi sẽ đi Hồng Kông để hoằng Pháp. Năm 1969, khi năm người đệ tử của tôi đi Đài Loan để thọ giới, nhiều người đã đóng góp cho chi phí hành trình của họ. Số tiền nhiều nhất mà ai đó tặng là 300 đô la, trong khi những người khác thì tặng số tiền nhỏ hơn.

Lần thứ hai, khi bốn đệ tử của tôi đã đi Đài Loan để thọ giới, không có một cư sĩ nào tặng tiền cho chuyến đi. Tuy nhiên, một trong bốn nhà sư này nói với những người ở Đài Loan rằng cư sĩ đã trả tiền vé máy bay cho họ. Điều đó cho thấy sự hoàn toàn thiếu hiểu biết của vị sư đó. Người cư sĩ nào đã đóng góp cho những chi phí di chuyển? Ý ông ta là gì khi đến Đài Loan và phóng đại về cư sĩ như vậy?

Lần này, ba nhà sư đi Hồng Kông thì may mắn hơn một chút so với những người đi Đài Loan lần vừa qua. Có người cho họ mỗi người 5 đô la, và tôi nương nhờ ánh sáng của họ, cũng được 10 đô la. Trên thực tế, vé máy bay và chi phí của họ đều do chính tôi cung cấp.

Quý vị cư sĩ có thể ngưng bàn luận về việc tu viện có trả tiền cho chi phí của những nhà sư này hay không. Thực tế là bản thân tôi đã vay tiền để mua vé máy bay khứ hồi cho họ. Các vị cư sĩ, hãy chú ý đến những gì tôi nói: Nếu quý vị tìm lỗi của tu viện mỗi khi quý vị đến tu viện, thì quý vị sai lầm rồi.

 

 

Timely Teachings. Trang 172 - 174.