English|Vietnamese 

 

Ngày hai tháng tám, năm 1974. Chiều thứ sáu. Trang 142.

Về tiêu chuẩn bước vào đời sống tu sĩ  

Hòa Thượng Tuyên Hóa

 

Trong tương lai tôi sẽ không tùy tiện chấp nhận đệ tử xuất gia. Tôi nhất quyết là không chấp nhận những người không có kiên nhẫn và vô tích sự. 

Những người muốn bước vào cuộc sống tu sĩ phải biết chịu đựng những gì người khác không thể chịu đựng, phải nhường nhịn những gì người khác không thể nhường nhịn. Họ không thể ích kỷ, chỉ biết tự lợi, chỉ lo nghĩ cho mình và không bao giờ lo cho kẻ khác. Một trong các đệ tử của tôi thường luôn đến tu viện và làm cho mọi người khó chịu, khiến họ không thể dụng công tu hành. Đây là một đặc tính rất xấu. Và làm sao ông ta có thể đòi hỏi tu viện cấp cho ông ta một căn phòng riêng trong khi ông ta mới vừa được xuất gia gần đây? Đây là phong cách tệ hại nhất. Dù vậy, tôi cũng vẫn để ông ấy làm gì thì làm, đó là vì tôi muốn xem ông ta có thể sửa đổi hay chăng. Người tu đạo không nên mong cầu tiện nghi, nếu có họ sẽ không thể nào tu hành trên đường đạo.

Những ai muốn tu đạo, trưóc hết phải học cách chịu đựng, và tiếp đó học định lực. Họ phải chịu đựng những gì người khác không thể chịu đựng, họ phải ở trong định ngay cả lúc họ không thể ở trong định được. Họ không thể cứng đầu, cho dù cứng đầu cách mấy cũng phải học cách tùng phục và hoà nhã. Cũng không được nóng giận, nếu không cho dù họ có trở thành tăng sĩ nhưng cũng không thể chứng ngộ. Nếu như không thể chứng ngộ thì chẵng những đã không đem lại lợi ích gì từ việc xuất gia, mà còn có khả năng đọa vào địa ngục, là một chuyện rất dể xảy ra. 

Trong tương lai tôi sẽ không tuỳ tiện cho phép xuất gia. Tôi sẽ cẩn thận xem xét, quan sát tất cả những ai muốn bước vào đời sống tu sĩ.


(Dịch từ sách "Timely Teachings" Trang 142.)