English|Vietnamese

 

Ngày 29 Tháng 7, Năm 1973 Trưa Chủ Nhật

Về Thuyết Pháp Do Yêu Cầu Trễ

Hòa Thượng Tuyên Hóa

  

Trong bữa ăn trưa, tôi đã hỏi: Quý vị có muốn tôi thuyết Pháp ngày hôm nay, hay muốn cử một người đại diện trong quý vị thuyết Phật Pháp? Lúc đó tất cả đều im lặng. Không có ai lên tiếng. Quý vị không nói là muốn tôi thuyết, và cũng không cử một ai trong nhóm quý vị để thuyết. Vì vậy, tôi nghĩ bằng im lặng, quý vị đã đồng ý để một thành viên ở vị trí cao trong Tăng Đoàn Hoa kỳ thuyết,  nên tôi đã không chuẩn bị để thuyết.

Nhưng sau khi tụng kinh và lạy Phật xong, một số quý vị "khát nước mới đào giếng vào phút cuối ", vì thế vài người lên lầu mời tôi thuyết. Thật quá muộn! Tôi đã không chuẩn bị. Nhưng quý vị hầu như đã buộc tôi thuyết, và điều đó thật là bất bình thuờng. Tôi không muốn làm những việc bị bắt buộc. Tôi cũng không muốn làm việc một cách quá tự ý, vì đó là đạo lý của một phái không chính thống. Không bắt buộc, cũng không tự ý - tài năng nên được thể hiện giữa hai thái cực này.

Cả chục quý vị hoặc hơn nữa thấy sư phụ của quý vị đã trở về, do đó quyết định cho tôi một số việc làm, không cho tôi thời gian nào để nghỉ ngơi. Quý vị xúm lại với nhau và lý luận: "Làm sao có thể cho sư phụ nghỉ ngơi? Không thể được." Vì vậy, ngay sau khi trở về, tôi phải làm nô lệ như trâu ngựa và thuyết một số lời vô nghĩa cho quý vị.

Mặc dù các lời thì vô nghĩa, nếu quý vị hiểu, chúng sẽ có chút ý nghĩa. Nếu không hiểu, chúng sẽ không có ý nghĩa. Tuy nhiên, nếu quý vị giác ngộ thì "Lời thô cùng lẽ tế, đều quy về Đệ nhất nghĩa đế." (*) Đối với những người chưa giác ngộ, bất cứ tôi nói gì, quý vị sẽ phản ứng là, "Hả, sư phụ nói gì đó? Bạn có nghe những gì Sư phụ đã nói không? Tôi không nghĩ tôi buồn ngủ, sao tôi lại không nghe thấy Sư phụ nói?" Như thế lời của tôi sẽ là vô nghĩa đối với quý vị.

Vì thế, do hoàn cảnh bắt buộc, tôi nói một vài lời cho quý vị. Thông điệp của tôi là: Tự mình đứng lên. Đừng có thái độ phụ thuộc vào sư phụ mình. Nếu luôn dựa vào người khác, quý vị không phải là một anh hùng! Không phải là một đệ tử chân thật của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Đức Phật Thích Ca Mâu Ni là một đại anh hùng, thầy của trời và người. Tại sao chúng ta muốn là Phật tử mà lại thiếu can đảm? Chúng ta nên bắt chước Đức bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật, tinh thần hào hùng và hành động cao thượng của Phật đã khiến Ngài trở thành thầy của trời người. Vì vậy, tất cả quý vị phải tự nỗ lực dụng công. Đừng quá phụ thuộc vào sư phụ mình. Hãy diệt trừ tham, sân, si. Siêng tu giới, định, huệ; tận diệt tham, sân, si. Điểm mấu chốt là: Dứt trừ tham muốn! Không cho còn lại chút nào cả dù nhỏ như cọng tóc!


(Dịch từ sách "Timely Teachings" trang 11 - 12)

Ghi chú:

(*) Nguyên văn Hoa ngữ: 粗言及細語,皆歸第一義 - thô ngôn cập tế ngữ,giai quy đệ nhất nghĩa.