English | Vietnamese

 

Chiều thứ Năm, 7 tháng Muời Hai, 1972.

Về sự đào tạo hổ có sừng

Hòa Thượng Tuyên Hóa

Ở tại xứ này, Tôi khuyến tấn quý vị đồng tu cả hai pháp môn niệm Phật và tham thiền. Tại sao? Đó là vì tôi muốn rèn luyện “Hổ Có Sừng”, khiến cho mọi nguời nhìn thấy những con cọp này đều phải nể sợ. Con cọp vốn đã oai phong, nhưng nếu có thêm sừng trên đầu thì lại còn lẫm liệt hơn nữa. Trong tương lai, tất cả quý vị đây đều phải là “Hổ Có Sừng”. Nhưng đó không có nghĩa là để quý vị ra ngoài ăn tươi nuốt sống kẻ khác, mà là để đi truyền bá Phật pháp, khiến cho các ma vương nhìn thấy đều phải hành xử đúng đắn. Quý vị cần phải điều phục các loài thiên ma cùng những nguời theo tà đạo.  

Trên đây chỉ là thí dụ, chớ cho rằng con cọp thật sự có mọc sừng trên đầu tung hoành trong rừng núi. Có câu kệ rằng: “Có Thiền có Tịnh độ, Như mãnh hổ mọc sừng…” Một nguời vừa tu thiền vừa niệm Phật cũng như cọp mọc thêm sừng. Đó chính là thí dụ này đây.

 

(Timely Teachings, trang 62).  

 

Chú thích:

*Câu kệ đuợc Hòa Thuợng Tuyên Hóa nhắc đến là từ bài kệ của Vĩnh Minh Đại sư đời nhà Tống, cũng là tổ thứ sáu của môn Tịnh độ:  

            Có Thiền có Tịnh Độ

            Như cọp mọc thêm sừng

            Hiện đời làm Thầy người

            Về sau làm Phật Tổ

 

            Không Thiền, có Tịnh Ðộ,
            Vạn tu, vạn cùng sanh,

            Nếu được thấy Di Ðà,
            Lo gì chẳng khai ngộ.

            Có Thiền, không Tịnh Ðộ
            Muời nguời, chín chần chừ
            Ấm cảnh nếu hiện tiền
            Chớp mắt đi theo nó.

            Không Thiền, không Tịnh Ðộ
            Giuờng sắt cùng cột đồng
            Muôn kiếp với ngàn đời
            Không một ai nương tựa.