English|Vietnamese

 

Chiều thứ hai ngày 24 tháng 9 năm 1973

103 Về Sự An Lạc Nhờ Không Khởi Vọng Tưởng

Hòa Thượng Tuyên Hóa  

 

Hãy xem Quả Mẫn (Guo Man) [Ghi chú: một đệ tử Hồng Kông và là một vị hộ Pháp lâu năm], một phụ nữ có tuổi, tuy nhiên vẫn từ bỏ cuộc sống thế tục để trở thành một Tỳ kheo ni như thế nào? Là một Tỳ kheo ni, bà ta luôn thành tâm. Hãy xem bà ta thành tâm thế nào? Chư Phật luôn gia hộ cho bà ta. Ngay cả trong giấc ngủ! Bà ta hài lòng đến nỗi có thể ăn no rồi đi ngủ. Đó là bởi vì bà ta không có bất cứ một vọng tưởng nào. Nếu lúc nào cũng khởi vọng tưởng thì bà ta sẽ không thể ngủ được. Bà ta nói, trên đường từ Hương Cảng tới đây, bà ta đã không thể ngủ trong hai ngày. Bà ta cứ băn khoăn " Khi nào chúng ta tới Mỹ? Chuyến bay thế nào? Khi nào tôi gặp được sư phụ mình?” Bà ta đã khởi những vọng tưởng như thế từ sáng đến tối, khiến bà ta thức mãi. Đến đây sau hai đêm không ngủ, bà ta ngủ ngon lành ngay cả khi đang lạy Phật và bái chào sư phụ của mình. Vọng tưởng ngưng bặt và bà ta ngủ trong an lạc. 

(Dịch từ sách "Timely Teachings" Chương 1 Phần III, trang 228, đoạn 3)