English | Vietnamese

 

Tối thứ Tư ngày 14 tháng 2 năm 1973

60. Về Quả Báo Bị Đói

Hòa Thượng Tuyên Hóa

Thứ hai tuần kia [ghi chú: mồng 5 tháng 2], 7 người chúng tôi, bốn vị tăng và ba vị ni, tới Nữu Ước. Chúng tôi đã chịu đói trên chuyến bay vì không có đủ thức ăn để ăn cho no. Đặc biệt là Quả Hộ. Vì ăn chưa đủ no nên anh ta quay ra gây sự với sư huynh, đổ lỗi cho ông ta vì đã không chuẩn bị thức ăn tốt hơn. Thực tế, quý vị nên biết rằng một nghiệp quả, chịu đói chẳng hạn, không nhất thiết là chỉ giới hạn trong một ngày.  

Ngày hôm sau, chúng tôi tới hội nghị. Người cư sĩ là chủ tịch hội nghị đã quá khá tiết kiệm, chuẩn bị rất ít đồ ăn. Ông ta cho rằng vậy là đủ, nhưng hóa ra có nhiều người đến, do vậy đã không có đủ cơm và rau cải cho mọi người. Ngày thứ hai cũng vậy, chúng tôi phải chịu một qủa báo bị đói tương tự. Sau đó tôi bảo Quả Hộ “Không sao, đừng kêu ca. Sư phụ hứa vào ngày thứ 3, con sẽ được ăn cho đến khi toại nguyện mới thôi”. Do đó, ngày thứ 3, tôi dẫn anh ta đi Canada.  

Khi chúng tôi tới Hội Phật giáo Canada, một Pháp sư cùng một vài người cư sĩ đã chuẩn bị sẵn rất nhiều cơm và rau, và chúng tôi đã được ăn no. Tuy chúng tôi được ăn no nhưng năm người kia vẫn ở nơi diễn ra hội nghị tại Nữu Ước, và vẫn không được ăn đủ. Do vậy, ngày đầu tiên, rồi ngày thứ hai, thứ ba ở đó, họ đã không được ăn đủ. Vào ngày thứ tư, chúng tôi ăn tạm qua bửa vì lúc đó hội nghị kết thúc. Nhưng thực tế là việc ăn không đủ no đã tạo nên một ấn tượng quá mạnh cho nên không ai có đủ nhiệt tình để họp hội nghị, đưa đến một kết thúc khá lộn xộn.

 

Timely Teachings

 

Ghi chú: Quả Hộ (果護) là thầy Hằng Thủ (恆守)