English|Vietnamese

 

Ngày 29 tháng mười năm 1973. Chiều thứ sáu.

Về phần thưởng quý giá hơn quà tặng

Hòa Thượng Tuyên Hóa

 

Những gì chúng ta đang nói đến làm cho tôi nhớ lại một câu chuyện xảy ra trong quá khứ. Những gì xảy ra thật qúa rõ ràng. Nó như mới xảy ra hôm qua, hay năm ngoái hoăc hai, ba, bốn, năm, sáu năm về trước hoặc thậm chí cách đây một trăm năm - phần này thì không được rõ lắm.  Vào lúc đó, tôi có vài cuốn tự điển, nhưng không phải là loại đơn ngữ. Chúng gồm có tiếng Anh, Hoa, Phạn, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và Đức  -  có lẽ có bấy nhiêu ngôn ngữ . Những cuốn tự điển đó đối với tôi như là báu vật. Tuy nhiên, một số bạn bè sinh viên của tôi lại không có được những cuốn tự điển kia. Khi họ thấy tôi tra cứu tự điển thì mặt  họ lại xịu xuống và thậm chí còn rơi cả nước mắt nữa.  Tôi không biết phải chăng đó là vì sự ganh  tị, hay thán phục hay vì cái gì khác .  

Ngày đầu cũng như ngày hôm sau, tôi không bận tâm đến việc ấy. Song đến ngày thứ ba thì tôi bắt đầu tự hỏi: “Có điêù gì không ổn với họ chăng ?” Và tôi bỗng nhận ra: “À, chính là bởi vì họ không có sách tự điển.”  Kể từ dạo đó, tôi không còn ham muốn những cuốn tự điển đó - những vật mà tôi đã từng trân quý - cho riêng mình nữa. Và tôi đã đem tặng những cuốn sách đó để mọi người cùng sử dụng. Sau đó, tôi không còn cần phải tra tự điển để biết ý nghĩa của các chữ. Tôi biết ý nghĩa của nó mà không cần đến tự điển. Cho đến bây giờ, chính tôi vẫn không biết lý do tại sao lại như vậy.

 

Sách “Timely Teachings”, trang 209.