English|Vietnamese

 

Ngày 15 tháng mười một, năm 1973. Chiều thứ năm.

151.1 Về những suy ngẫm đến việc báo ứng
 

Hòa Thượng Tuyên Hóa

 

Giảng kinh không có dễ đâu, đừng cho rằng đây là một chuyện làm đơn giản. Một khi quý vị bắt đầu thuyết pháp thì quý vị mới biết là không dễ, nhứt là khi quý vị chưa từng nghe kinh này được giảng qua, cho nên không biết được lối giảng nào là thích hợp. Ngoài ra quý vị có thể không cảnh giác về những lỗi in sai trong kinh văn. Đó là vì sao việc giảng kinh thuyết pháp là không dễ.

Không những riệng tôi còn lầm lẫn khi thuyết pháp, chỉ có rất ít các vị pháp sư có thể tránh được chuyện ấy. Nếu như lời giảng có sai thì không nên lắng nghe theo sự sai đó. Khi quý vị dịch kinh, đừng phiên dịch trái lý. Đùng cố ý tìm lỗi lầm, cho rằng “Sư phụ chúng ta đã giảng sai khi thuyết pháp” . Nếu quý vị biết thầy quý vị lầm thì hãy nên sửa lại. Ai bắt quý vị phải nghe theo lỗi lầm đó? Ai cấm quý vị không được sửa lỗi trong các bài dịch của mình?

Vì sao người ta nói tôi lầm lẫn khi thuyết pháp? Đó là quả báo của tôi. Khi xưa tôi vì không sợ rơi xuống điạ ngục nên đã chỉ trích lối giảng của nhiều người khác là sai. Nếu mình đi tìm lỗi thì trong tương lai khi quý vị giảng kinh, đệ tử quý vị và đệ tử của đệ tử quý vị sẽ chỉ trích quý vị. Đây chính là quả báo. Bây giờ quý vị cho đó là thú vị nhưng sau này quý vị sẽ biết, giống như tôi đang tìm ra, là mình đang bị báo ứng.

 

Sách “Timely Teachings”, trang 210.