English | Vietnamese

 

Trưa chủ nhật, ngày 3 tháng 12 năm 1972

Về Đố Kỵ và Chướng Ngại

 Hòa Thượng Tuyên Hóa  

Có chút tin về người đệ tử mà tôi quả thật chưa từng biết tên thật là gì. Hình như không ai biết họ của ông ta là Lưu (Liu) hay là Dương (Yang). Lúc quy y, ông ta ghi họ Dương, nhưng mọi người nói rằng họ của ông ta là một cái tên gì đó khác. Ông ta đã ghi danh bằng một cái tên giả, thậm chí ngay cả lúc đang quy y, do vậy đến tận hôm nay, chúng ta vẫn không biết được tên thật của ông ta. Ông ta nói chính bản thân ông ta cũng không biết tên mình là gì.  

Tại sao ông ta lại lảng tránh như vậy? Ông ta đến đây không vì mục đích học Phật mà đến để học võ thuật công phu (gongfu). Tôi lần đầu gặp ông ta tại Chùa Quảng Châu. Lúc tôi đi ra khỏi chùa, ông ta đuổi theo và hỏi tôi từ đâu đến. Sau đó, ông ta đến đây, San Francisco .Không hiểu sao ông ta nghĩ rằng tất cả các tu sĩ Trung Hoa đểu biết võ thuật. Ông ta nghĩ tất cả tu sĩ ở đây giống các tu sĩ của Thiếu Lâm Tự, chuyên về Thiếu lâm quyền, A La Hán quyền và có trình độ võ thuật rất ấn tượng. Vì thế khi trông thấy tôi, ông ta nghĩ rằng tôi có chút ít công phu. Ông ta có thể nhận ra người đó có trình độ hay không qua cách người đó đi.

Ông ta đến và quy y với tôi, nhưng mục đích không phải để trở thành Phật tử, mà muốn học công phu. Vì ông ta quanh quẩn ở tu viện nên tôi kiếm cho ông ta vài công việc và để ông ta dịch cho tôi. Nhưng ông ta không phải là một dịch giả đáng tin cậy, ông ta thường bỏ sót những đạo lý quan trọng mà tôi đã giảng giải. Ông ta chỉ dịch hời hợt. Vì không học được võ thuật từ tôi, ông ta lo sợ người khác có thể học được. Từ sáng đến tối ông ta ganh tỵ, cản trở, và ích kỷ. Ông ta đặc biệt ganh tỵ với hai người đàn ông trẻ đến đây. Tôi cũng có một đệ tử hay đố kỵ ở Hồng Kông . Người này cũng cư xử không khác.

Có lần, ông ta cùng tôi đến Los Angeles và trong chuyến viếng thăm đó, nhiều người mong ước được quy y với tôi, nhưng người đệ tử hay đố kỵ này đã ngăn cản và làm họ nản lòng. Vì thấy ông ta đi cùng tôi cho nên mọi người đều nghe ông ta và đã không có người nào quy y.

Ông ta cũng theo tôi đến Arizona để tham dự hội nghị tôn giáo được tổ chức tại Khu dành riêng cho người da đỏ. Tôi tụng chú Lăng Nghiêm cho họ nghe. Vài người muốn biết địa chỉ của tôi, nhưng người đệ tử hay đố kỵ này không muốn đưa cho họ. Vài người khác muốn đưa cho tôi địa chỉ của họ. Và ông ta cũng từ chối nhận. Kết quá là những người đó không bao giờ tìm được nơi tôi ở.

Tại sao người đệ tử này lại làm những việc như vậy? Ông ta thật sự lo sợ mọi người sẽ kéo đến gần tôi để học pháp và võ thuật, và ông ta sẽ không có cơ hổi để học chúng. Thế là ông ta ganh tị giữ mọi người cách xa tôi.

Vài năm sau ông ta đến Hồng Kông và hình như đã học võ thuật ở đó. Từ khi quay về Mỹ, ông ta không còn đến đây nữa. Cách đây 2 tháng, ông ta qua đời. Ông ta mới chỉ ba mươi mấy tuổi. Mặc dù thế, ông ta đã kiếm được một số tiền- hơn 70.000 đô la, gửi trong tài khoản ngân hàng. Ông ta để lại tất cả tiền cho anh trai mình 1 cách vô điều kiện.

Lúc còn sống, tuy có tiền nhưng ông ta lại không sử dụng để tạo công đức. Bây giờ ông ta chết rồi, dẫu có muốn tạo công đức cũng không còn cơ hội nữa. Thật đáng hổ thẹn! Đó là một bài học, cho nên hôm nay tôi mới quyết định kể chuyện này cho quý vị nghe. 

 

Timely Teachings Chương 1 phần II, trang 46, đoạn 2