English|Vietnamese

Ngày 13 tháng mười, năm 1973. Chiều thứ bảy. 

Về cảm ứng từ một lời thỉnh cầu thành khẩn

Hòa Thượng Tuyên Hóa

 

Cách đây vài ngày, Quả Yao về nhà thăm cha mẹ. Mẹ cô ấy đã vào bệnh viện giải phẩu vì bệnh não, sau đó bà ta vẫn còn trong cơn hôn mê rất nguy kịch. Quà Yao cứ liên tục gọi điện thoại viễn-liên năm hay sáu lần, hy vọng là chư Tăng Ni cùng các Phật tử tại chùa Kim Sơn sẽ thành tâm cầu nguyện cho mẹ cô, để mẹ cô sớm được bình phục.  

Lúc đầu tôi có hứa với cô là sẽ thông báo cho mọi người biết vào tối hôm qua, nhưng tôi lại quên vì trí nhớ tôi quá kém. Mặc dù vậy, tôi đã tự hồi hướng công đức về cho mẹ cô. Hôm nay cô ấy gọi điện trong sự vui mừng khôn xiết, cho hay là mẹ cô đã thức tỉnh trở lại. Mặc dù mẹ cô đã thức tỉnh và Quả Yao rất vui mừng, chúng ta cũng nên tiếp tục hồi hướng công đức cho mẹ cô khi chúng ta niệm Phật, lạy Phật và tụng Kinh, vì sức mạnh của đại chúng không thể nghĩ bàn.

 

(Dịch từ sách "Timely Teachings" trang 204)