Hưng Khởi Vạn Phật Thánh Thành

(Trích Khai Thị 4

 

Các vị thiện tín! Bồ-tát tinh tấn tu hành, ngày đêm không lười biếng, tích lũy công đức về ba nghiệp thanh tịnh, trang nghiêm thân tâm, cho nên lúc nào cũng chăm chỉ không biết mỏi, nguyện chúng sanh siêng tu ba nghiệp, thanh tịnh thân, khẩu, ư, mới có công đức thanh tịnh thiện căn, và thân tướng được trang nghiêm viên măn. Chúng ta là người học Phật tu đạo, bất cứ thời khắc nào cũng không thể buông lung, nhất là phải chú trọng đặc biệt tới ba nghiệp để cầu cải tiến, rồi từ đó tích lũy dần dần các công đức thiện, trồng đại thiện căn không kể thời kiếp, cứ tinh tấn như thế tự nhiên đạo nghiệp thành tựu, tướng trang nghiêm cũng được viên măn. Nói về tướng: tuy là do tu, nhưng nếu ta bẩm sinh ra đời với một h́nh tướng xấu xí, ai trông thấy cũng không khởi tâm hoan hỷ mà t́m cách tránh xa, như vậy cũng là khó cho ta đi giáo hóa chúng sanh. Hồi Tổ sư Đạt-ma đến Trung quốc, người Trung quốc trông thấy Tổ mặt đầy râu ria, mắt to, lông mày rậm, tướng dễ sợ. Cho nên Tổ Đạt-ma phải diện bích, đối diện với bức tường trên mười năm, chỉ giáo hóa được rất ít chúng sanh, may mắn trong đó có một vị là Nhị Tổ Thần Quang, người đến cầu pháp, quỳ suốt chín năm, lại chặt một cánh tay, mới được Tổ Đạt-ma lấy tâm truyền tâm, từ đó mới có tông Thiền, truyền cho đến nay. Nay tôi đến Tây phương hoằng pháp, d́u dắt các vị tu học Phật pháp, cùng chỉ vẽ cho quư vị phải tu công đức phước thiện, để trang nghiêm thân tướng của chính ḿnh.

Thế nào là tu công đức phước thiện? Tới đâu để tu? Đúng vậy, tu hành làm việc đạo cũng cần phải có một chỗ an thân. Cơ hội này cũng là do nhân duyên đă thành thục nên bây giờ mới ở tại Vạn Phật Thánh Thành. Ở đây cần cả vạn vị Phật đến trang nghiêm thành này. Nói là vạn Phật, chẳng phải đă thành được vạn Phật, mà đương thành vạn Phật, là đă phát tâm Bồ-đề, hiện phát tâm Bồ-đề, đương phát tâm Bồ-đề của các đệ tử Phật.

Vạn Phật Thánh Thành,

Vạn Phật Thánh Thành,

Vạn Phật đều thành!

Công tŕnh tại Kim Sơn Thánh Tự trong mấy năm nay chính là đăi cát t́m vàng, rất may là đă gạn lọc ra được rất nhiều Phật vàng. Hết thẩy thất chúng đến Kim Sơn Thánh Tự không sanh ḷng thối chí, do có một phần của Vạn Phật Thánh Thành. Cho nên chúng ta phải trân quư túc duyên đó mà đồng tâm hiệp lực, phát nguyện rộng lớn:

1. Nguyện lấy Vạn Phật Thánh Thành làm cộng đồng sanh mạng của chúng ta; để sanh mạng chúng ta được duy tŕ, Vạn Phật Thánh Thành phải là nơi an toàn, không có hiểm nghèo, để sanh mạng đó có đủ sức sống và phát triển.

2. Nguyện coi Vạn Phật Thánh Thành là cái đầu năo của chúng ta, do đó chúng ta phải bảo hộ cái đầu để Vạn Phật Thánh Thành sẽ vĩnh viễn lănh đạo chúng sanh dưới ánh hào quang của Phật, và chúng sanh sẽ được tận hưởng an lạc trong đời sống.

3. Nguyện lấy Vạn Phật Thánh Thành là cặp mắt của chúng ta, và như cặp mắt được ǵn giữ, chúng sẽ có thể quan sát mọi nhân duyên của chúng sanh một cách tường tận, vĩnh viễn không xa cách chúng sanh. Chúng ta tất cả, xin hăy một ḷng tha thiết gắn bó với lời thệ nguyện phát triển Vạn Phật Thánh Thành, nhất định thành tựu cho được lời nguyện vạn Phật tới trang nghiêm thành này, lấy sự hưng thịnh của toàn Thành làm trách nhiệm và thiên chức của chính ḿnh. Hy vọng mọi người không coi nhẹ trách nhiệm, bỏ bê phận sự của ḿnh.

Sự việc trong thế gian, luôn luôn theo chiều hướng lên xuống, cái này lên th́ cái kia xuống, không có cái ǵ là vĩnh viễn hưng hay vĩnh viễn suy. Hiện nay Phật giáo tại châu Á suy vi, th́ Phật giáo tại Mỹ lại hưng khởi. Lịch sử của một dân tộc hay một quốc gia cũng giống như thế. Nước này suy, nước kia thịnh, như vừng thái dương lúc buổi sáng mọc lên ở phương Đông, chiều đến xuống dần và lặn ở phương Tây. Nói lặn nhưng chẳng phải là mất hẳn, lặn nơi này mà mọc ở nơi khác. Tại Mỹ khi chúng ta ngắm mặt trời lặn, th́ cũng là lúc rạng đông ở Trung Hoa. Nhất thiết các sự tướng đều bầy ra như vậy. Phật giáo đến với xă hội Tây phương th́ Vạn Phật Thánh Thành của chúng ta là nơi phát nguyên - cái cơ sở gốc vậy. Năm ngoái lăo Pháp sư Đông Sơ qua Mỹ, có đến Vạn Phật Thánh Thành. Ngài nói rằng Vạn Phật Thánh Thành có thể ví như núi Linh Thứu tại Ấn-độ, và cũng có thể nói rằng Vạn Phật Thánh Thành là Phật Giáo Mỹ Quốc Thánh Thành. Đất này cũng có Diệu Giác sơn, đúng là Linh Sơn Thánh Thành. Địa h́nh của Diệu Giác sơn như tượng một người nằm, vừa trong giấc ngủ tỉnh giấc, không riêng tự giác ngộ mà c̣n chiếu cố các chúng sanh khắp mười phương, cho nên mới có tên là Diệu Giác; do đó, Vạn Phật Thánh Thành có thể gọi là Giác Sơn Thánh Thành, Bồ Đề Thánh Thành, hay Diệu Giác Sơn Thánh Thành cũng được.

Lăo Pháp sư Đạo Nguyên lúc đến đây, Ngài lấy mấy chữ tên của Ngài "Đạo Nguyên" (nguồn đạo), ghép lại mà rằng: 

"Nguồn đạo, nguồn đạo, 

nguồn của đạo, nguồn của tu đạo, 

Vạn Phật Thánh Thành chính là nguồn hành đạo của chư Phật tại Tây phương." 

Tại Trung quốc ở tỉnh Quảng Châu có "Tây lai sơ địa," để ghi nhớ nơi Tổ sư Đạt-ma lần đầu tiên đặt chân tới Trung Hoa. Vạn Phật Thánh Thành của chúng ta cũng có thể kêu là "Đông lai sơ địa," nhưng đó chẳng phải là ám chỉ tôi "sơ lai"-mới đến. Đây là nói lăo Pháp sư Đông Sơ ghé qua nơi này, chẳng phải là nói sư phụ của quư vị từ Đông phương mới đặt chân tới. Từ nay về sau, bất cứ lúc nào, và ở chỗ nào, không nên đề cập đến tên tôi là tốt hơn cả. Tại sao? Tôi không muốn giống mọi người trong thế tục. Các ông coi Tổ sư Bồ-đề Đạt-ma, người đến cũng không, người ra đi cũng không, cái ǵ cũng không có. Tuy nói Tổ ngồi tại Hùng Nhĩ sơn trong chín năm, nơi mà Tổ ngồi vẫn c̣n ở đấy, nhưng người th́ không. Vậy cứu cánh th́ Tổ ở đâu vậy? Không ai biết. Bởi vậy lúc sinh thời tôi không muốn dùng tên tôi, trong tương lai không c̣n ở tại thế gian này, cũng không cần đến tên tôi nữa. Tôi thường nói với quư vị rằng, cái tên của tôi là giả, cái tên khác cũng chẳng phải là chân.

Nay mỗi cá nhân chúng ta phải phát nguyện làm một phần tử của Vạn Phật Thánh Thành, tức không c̣n là kẻ chỉ đứng ngoài bàng quan không mó tay tới việc ǵ; chúng ta có sức th́ góp sức, có tiền th́ xuất tiền, cống hiến tận t́nh công sức của chúng ta, đưa kế hoạch mục tiêu để phát triển Vạn Phật Thánh Thành, tận lực hộ vệ Vạn Phật Thánh Thành, hộ tŕ nơi phát nguyên ra Phật Giáo Tây phương, nơi đất thánh này, như thế mới hết cái nghĩa chúng ta coi trọng Vạn Phật Thánh Thành. Công tŕnh của chúng ta chẳng phải có ư nghĩa tạm thời. Trong tương lai, khi ghi lại lịch sử phát triển của Phật giáo Tây phương, đây là một điểm phải đặc biệt chú trọng, chẳng phải chúng ta hy vọng có cái danh trong sử này, chỉ là muốn người chép sử của Phật giáo Tây phương ghi ra những điều trung thực. Việc trước mắt là chúng ta bất tất lo những chuyện này, mà nhớ rằng chúng ta đă là đệ tử Phật tại Vạn Phật Thánh Thành th́ phải đem hết chân tâm và năng lực, đổ mồ hôi nước mắt chịu khổ, chịu nạn cho công tŕnh này, chẳng hăi sợ, chẳng lui bước, coi như sự đương nhiên, nếu không th́ chẳng đúng là dân của Vạn Phật Thánh Thành. C̣n nhớ năm 1972, tôi đă từng viết bài "Vũ Trụ Bạch," sau chót có hai câu: "Lưu huyết hăn, bất hưu tức," nghĩa là "đổ mồ hôi, đổ tâm huyết, cũng chẳng thôi, cũng chẳng tạm nghỉ," quyết mang huyết hăn để thực hiện cho được lư tưởng và mục đích của chúng ta.